Friday, May 3, 2013

QUÁN CƠM XÃ HỘI "NỤ CƯỜI 1"

 Tôi ghi ta là: QUÁN CƠM XÃ HỘI "NỤ CƯỜI 1" vì đã có "NỤ CƯỜI 2" và vài hôm nửa thì sẽ có"NỤ CƯỜI 3" khai trương.

Chuyện “đỡ lắm” ở quán cơm Nụ Cười

22/10/2012 11:00 (GMT + 7)
TT - 11g, quán cơm xã hội Nụ Cười (6 Hồ Xuân Hương, quận 3, TP.HCM) mới bắt đầu bán phiếu. Nhưng mới hơn 10g, tôi thấy một người đàn ông trạc 60 tuổi, gầy gò, áo quần bạc thếch, đứng trước cửa quán.

Khách đến ăn tại quán cơm xã hội Nụ Cười - Ảnh: T.ĐẠM
Ông im lặng chăm chú đọc những tấm bảng treo trước quán: : “Cơm trưa 2.000 đồng - vào cửa tự do”; thực đơn: “Gà kho gừng - Xào chua ngọt - Canh cải thịt bằm - một miếng đu đủ - Cơm canh không hạn chế - Trà đá miễn phí - Giữ xe miễn phí”.
Thấy ông đứng ngoài nắng, một cô tình nguyện viên vội bước ra mời ông vào. Ông cứ chần chừ rồi rụt rè hỏi: “Thiệt không cháu, hai ngàn?...”. Cô tình nguyện viên cười: “Dạ, thiệt mà, bác chịu khó vào ngồi đợi tí. 11g bác đến quầy này mua cái phiếu rồi vào lấy cơm...”.
Nụ cười của khách hàng
Có lẽ không riêng gì người đàn ông ấy, nhiều người mới đến quán lần đầu đều hỏi như vậy. Rồi khi đã mua cái phiếu 2.000 đồng và bưng khay cơm có nhiều ngăn đựng đầy đủ những món ghi trong thực đơn cùng muỗng, nĩa bọc trong miếng giấy lau trắng toát, đến ngồi ở chiếc bàn sạch sẽ... thì không hỏi nữa mà ai cũng nói: “Đỡ lắm...”.
Như ông Nguyễn Văn Dương, 65 tuổi, đang bị bệnh gan cũng phải ráng đi làm bảo vệ ở Bệnh viện Da liễu, vừa ăn miếng đu đủ tráng miệng vừa nói: “Hôm khai trương, tôi qua thấy bữa cơm có hai ngàn mà ghi “sạch, no, ngon, thân thiện”, cứ ngờ ngờ, nhưng ăn rồi mới thấy y như vậy. Có cái quán này đỡ lắm...”. Đỡ làm sao? Ông chứng minh cụ thể: “Thường tôi ăn bữa hết 19.000 đồng, ăn ở đây dư ra được 17.000, tuần ba bữa, gom lại, bù vào tiền khám bệnh, khỏi ngửa tay xin thêm con cái...”.
“Đỡ lắm” là hai từ tôi nghe nhiều nhất ở quán. Tôi gặp nhiều người trong số 250 khách của quán hôm ấy (mỗi buổi quán bán 250 suất, vào các trưa thứ hai, tư, sáu), hầu hết ai cũng nói đi nói lại hai từ ấy. Mỗi người có một hoàn cảnh riêng, cái “đỡ lắm” của người này khác với cái “đỡ lắm” của người kia, nhưng tất cả đều giống nhau là bữa cơm ở quán đều giúp họ giảm nhẹ phần nào những khó khăn, nhọc nhằn, lo toan mà họ luôn phải mang vác trên đường đời.
Với cháu Hùng, 13 tuổi, ở Tuy Hòa, đi bán vé số, thì ngoài chuyện “ăn được miếng thịt gà kho sả ngon quá chú ơi”, cái “đỡ lắm” của cháu là “dư ra thêm được mấy chục ngàn gửi về phụ mẹ nuôi em”. Vì cha cháu mất rồi, mẹ ở quê nhà phải nuôi ba đứa em của cháu mà chỉ dựa vào gánh rau cải tròng trành...
“Tiền thiêng liêng”
Ông Nguyễn Minh Lộc (Nam Đồng, nguyên tổng biên tập báo Pháp Luật TP.HCM, chủ nhiệm quán Nụ Cười) cho biết sau mấy ngày hoạt động, có thể ước tính về thành phần khách như sau: 30% là sinh viên, học sinh; 30% là bà con bán vé số, xe đẩy, xe ôm, đạp xích lô, lượm ve chai, thợ hồ...; 25% là bệnh nhân, thân nhân nuôi bệnh ở Bệnh viện Da liễu và Bệnh viện Mắt; 15% không xác định được thành phần, ăn mặc sạch sẽ, lịch sự.
Quán cơm xã hội Nụ Cười thuộc quỹ từ thiện Tình Thương. Quỹ được sự đóng góp của nhiều nhà hảo tâm. Trong “10 nguyên tắc ứng xử cho các thành viên quỹ từ thiện Tình Thương” có ghi: “Những đóng góp dù ít hay nhiều đều xuất phát từ tấm lòng hướng thiện. Những đồng tiền đó rất dễ thương, rất đáng quý nên chúng ta gọi là tiền thiêng liêng...”. Tiền thiêng liêng nên chỉ dành toàn bộ để chi cho người nghèo, không chi bất cứ một đồng nào cho “bộ máy” quản lý, tất cả đều là tình nguyện viên.
Ngồi chung bàn với mấy em học sinh là một người đàn ông mặc chiếc áo kaki đầy những vết bẩn, tóc loe hoe khô cháy, đi lượm ve chai. Ông tên Hùng, ở Bình Dương. Khi tôi dò hỏi một ngày lượm bán được bao nhiêu, ông không trả lời, cứ từ từ bỏ chiếc muỗng xuống, đưa tay moi vào túi quần và móc ra một mảnh giấy nhàu nát: “Không giấu gì chú, đây, lượm cả chiều với đêm hôm qua đây...”. Thì ra đó là mảnh giấy của một vựa ve chai ghi: “Mủ 3.800 - bình 1ký 8 21.500 - lon 20c 7.600 - cộng 32.900”.
Với số tiền ít ỏi đó, hằng ngày ông phải tìm về tận khu Vườn Chuối để ăn đĩa cơm “nhiều cơm, ít đồ ăn” và trả 12.000 đồng. Giờ đây, với ông, ăn bữa cơm 2.000 đồng “no, ngon, sạch...” tất nhiên đỡ lắm. Biết vậy, nhưng điều tôi không ngờ là nhờ những bữa cơm của quán Nụ Cười mà trong tuần qua ông... tắm được vài lần. “Có dư đồng tiền mới tắm được, mỗi lần tắm mất 5.000 đồng chớ có ít đâu...”.
Tất nhiên, đến với quán cũng có những khách khá đặc biệt, như một anh nọ, ăn xong đứng dậy cứ gật gật đầu, hỏi quán bán đến mấy giờ rồi đi. Một đỗi sau, bất ngờ anh chở đến hai bao gạo, bỏ xuống rồi đi, không chịu nói tên nói tuổi. Một anh khác mặc quần lửng áo thun, ăn xong hỏi quán có bao nhiêu người phục vụ, không biết để làm gì, té ra anh đi mua 20 ly sữa đậu nành đem lại quán: “Cho mấy em phục vụ uống, thấy em nào cũng tận tình, thương quá...”.
Như bốn em học sinh lớp 6, lớp 7 ăn xong chưa chịu về, cứ ngồi xầm xì với nhau, rồi một em đến quầy mua một cái phiếu nữa. Một anh tình nguyện viên ân cần hỏi: “Em ăn chưa no à? Sao không lấy cơm thêm?”. Em rụt rè đáp: “Dạ không, no lắm rồi ạ. Cho cháu mua phiếu nhưng không lấy phần ăn nữa, cháu xin góp cho quán ấy mà”.
Nụ cười tình nguyện viên
Trong sổ tay tình nguyện viên của quán ghi rất rõ: “Quán cơm xã hội Nụ Cười luôn chào đón những tình nguyện viên mới. Các bạn sẽ được phân công theo nhóm, và dù có thực hiện nhiệm vụ gì thì tình nguyện viên chúng ta phải thật sự hòa nhã, vui vẻ...”. Tình nguyện viên được chia làm bảy nhóm: nhóm P (bán phiếu), nhóm R (rửa khay cơm), nhóm B (bếp)...
Mới hoạt động được năm ngày mà nhóm nào cũng thừa người. Nhiều bạn trẻ đến, quán đành phải hẹn hôm sau. Sáng sớm đến quán, xuống bếp tôi thấy ai cũng cặm cụi làm việc như trong một nhà hàng chuyên nghiệp: hai cô gái rửa rau, hai cô xắt thịt, một cô đang đun chiếc xoong to, hai cô khác tỉ mỉ lau những chiếc khay...
Hầu hết các cô đều là sinh viên, nhân viên ở các công ty, trừ cô đang đun chiếc xoong to làm món gà kho gừng. Đó là cô Thường, bán hột vịt lộn - cháo lòng ở lề đường Hồ Xuân Hương, đối diện với quán. 12g cô mới bắt đầu bán. Bán đến tối, dọn hàng xong là mẹ con cô lại tất tả chạy qua quán làm thịt, cá, ướp sẵn đâu vào đó rồi mới về, và sáng sớm cô lại đến nấu, kho...
9g, quán còn vắng, bỗng một chiếc ôtô màu đen bóng loáng dừng ngay trước quán. Một người ăn mặc tươm tất bước xuống, xăm xăm đi vào và không nói không rằng, anh kéo những chiếc bàn kê lại cho ngay ngắn rồi rút chiếc khăn lau bàn ghế. Hỏi ra mới biết anh là Hùng, tài xế của một công ty viễn thông. Sáng anh đưa giám đốc đến cơ quan và đánh xe về đây làm tình nguyện viên, trưa lại đến đón vị giám đốc. Anh thuộc nhóm T (trật tự), nhưng khi chưa có khách anh làm đủ việc: lau bàn ghế, chuẩn bị bình nước đá, xếp ly... Khách đến, anh đứng ngoài nắng đón khách, hướng dẫn để xe. Có khách đi xe lăn đến, anh nhanh nhẩu bế khách vào tận bàn, móc tiền mua chiếc vé và nhờ người vào lấy cơm cho khách...
Một nội dung ghi trong sổ tay tình nguyện viên đã toát lên rất rõ ở nơi này: “Hòa nhã, vui vẻ”. Tôi thấy thêm: sự trân trọng và lòng yêu thương. Chính điều đó đã làm an lòng những người khách bước vào quán, nhất là những người khách đang rơi vào cảnh khốn khó, đói nghèo nhất trong cuộc đời này, như anh Hùng lượm ve chai đã ứa nước mắt nói: “Từ trước tới giờ mình có được ai mời chào gì đâu...”.
HÀNG CHỨC NGUYÊN

Ý kiến bạn đọc (14) Gửi ý kiến của bạn
  • 3/16/2013 6:19:28 PM
    Tôi chảy nước mắt vì cảm động. Sao mọi người đáng yêu thế, từ ông Lộc, chủ nhiệm quán Nụ Cười, đến các tình nguyện viên, và cô Thường kho thịt. Ai cũng góp sức vào cái tổ ấm ngọt ngào này. Ước gì tôi có thể đến thăm, đến ăn thử các món ăn được kho, được nấu bằng ngọn lửa từ trái tim. Lại chảy nước mắt rồi.
    Nguyễn Thị Gái
  • 1/16/2013 9:39:34 PM
    Một cách làm tốt, cần mở rộng để ngày càng nhiều người nghèo được giúp đỡ. Mong rằng những người có hoàn cảnh khà hơn chung tay góp sức để quy mô quán được nhân rộng. Và cũng mong những vị lãnh đạo TPHCM tạo điều kiện giúp đỡ quán (chẳng hạn góp quỹ hàng tháng, bố trí địa điểm đất công để tổ chức quán, v.v...)
    Trần Ngọc Thế Trung
  • 10/24/2012 2:31:01 PM
    Cuộc sống bộn bề những vất vả, lo toan, con người ngày càng khô cằn và xa cách nhau nhưng giữa thành phố ồn ào này đã nổi lên một vườn hoa thật đẹp.
    Tôi đã rơi nước mắt, cổ mình như nghẹn lại vì xúc động. Tôi yêu tất cả những tình nguyện viên của quán - những bông hoa đang tỏa ngát hương đời, yêu lắm.
    Xin nhận từ trái tim tôi lòng biết ơn chân thành khi đã vẽ nên một bức tranh thật đẹp về con người thành phố.
    nguyễn minh tâm

    Quán cơm 2.000 đồng giữa Sài thành
    Thức ăn được chuẩn bị sẵn sàng để bán cho khách

    Quán cơm 2.000 đồng giữa Sài thành

    Thứ Hai, 08/10/2012, 04:05 PM (GMT+7)
    Với 2.000 đồng khách sẽ có được bữa cơm trưa với món mặn, xào và cơm, canh được tự do lấy thêm, trái cây tráng miệng, trà đá miễn phí. Đối tượng phục vụ của quán cơm tất cả mọi người từ bán vé số, lượm ve chai, xe ôm, bảo vệ… đến nhân viên văn phòng.
    Tin Tức, Tin HOT trong ngày được cập nhật liên tục từng giờ tại Tin Tức Trong Ngày
    Quán được chính thức khai trương trưa ngày 8/10, tại số 6, đường Hồ Xuân Hương, quận 3, TP.HCM với tên Quán Cơm Xã Hội Nụ Cười.
    Anh Nguyễn Tấn Phượng, quê xã Mỹ Thành, huyện Phù Mỹ, tỉnh Bình Định, đang nuôi vợ tại bệnh viện Da Liễu TP.HCM một trong những khách đầu tiên của quán chia sẻ: Sau một tháng rưỡi ở TP.HCM lần đầu tiên anh ăn một buổi ăn ngon, rẻ, vệ sinh, no như vậy. Nếu quán ăn này được duy trì thường xuyên sẽ giảm chi phí cho việc ăn uống của vợ chồng anh và những người có hoàn cảnh khó khăn rất nhiều.

    Quán cơm 2.000 đồng giữa Sài thành, Tin tức trong ngày, quan com 2000 dong, quan com 2000, quan com re, quan com nhan dao, quan com cua nha bao, quan com nu cuoi, quan com cho nguoi kho khan, quan com chia se, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
    Muốn vào ăn phải mua phiếu 2.000 đồng. Ảnh: Thái Ngọc.

    Nhà báo Nam Đồng, nguyên tổng biên tập báo Pháp Luật TP.HCM một trong những người tổ chức quán cho biết: quán chủ trương không cho không để tránh khách vào ăn có tư tưởng được bố thí, mà phải bỏ tiền ra mua, dù chỉ 2.000 đồng. Quán ăn là sự chia sẻ với những người có hoàn cảnh khó khăn trong thời buổi vật giá leo thang.
    Với những khách đóng góp cho hoạt động của quán trên 2.000 đồng sẽ nhận được thư cảm ơn.

    Quán cơm 2.000 đồng giữa Sài thành, Tin tức trong ngày, quan com 2000 dong, quan com 2000, quan com re, quan com nhan dao, quan com cua nha bao, quan com nu cuoi, quan com cho nguoi kho khan, quan com chia se, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
    Thư cảm ơn cho khách đóng góp trên 2.000 đồng. Ảnh: Thái Ngọc.

    Tiêu chuẩn vệ sinh an toàn thực phẩm được đặt lên hàng đầu. Tình nguyện viên ở bộ phận chế biến thức ăn đều có chứng chỉ về vệ sinh an toàn thực phẩm.
    Để có được địa điểm mở quán, những người chủ trương tổ chức quán đã phải 24 lần hỏi thuê mặt bằng nhưng không được vì nhiều lý do. Khi biết thuê để mở quán cơm từ thiện người chủ của mặt bằng đã hạ xuống còn 10 triệu/tháng, thay vì 30 triệu.

    Quán cơm 2.000 đồng giữa Sài thành, Tin tức trong ngày, quan com 2000 dong, quan com 2000, quan com re, quan com nhan dao, quan com cua nha bao, quan com nu cuoi, quan com cho nguoi kho khan, quan com chia se, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
    Thức ăn được chuẩn bị sẵn ngăn nắp trên kệ. Ảnh: Thái Ngọc.
    Quán cơm 2.000 đồng giữa Sài thành, Tin tức trong ngày, quan com 2000 dong, quan com 2000, quan com re, quan com nhan dao, quan com cua nha bao, quan com nu cuoi, quan com cho nguoi kho khan, quan com chia se, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
    Xới cơm cho khách. Ảnh: Thái Ngọc.
    Hiện quán ăn đang được mở ra và duy trì với sự đóng góp, hỗ trợ của một số cá nhân. Chi phí ban đầu cho bàn ghế, bếp, khay, kệ… đã lên đến gần cả trăm triệu đồng.
    Trước mắt quán chỉ bán vào các buổi trưa thứ hai, tư, sáu trong tuần. Tuy nhiên khi có được đóng góp của các cá nhân, tổ chức về vật chất, tình nguyện viên sẽ mở ra nhiều bữa ăn hơn.

    Quán cơm 2.000 đồng giữa Sài thành, Tin tức trong ngày, quan com 2000 dong, quan com 2000, quan com re, quan com nhan dao, quan com cua nha bao, quan com nu cuoi, quan com cho nguoi kho khan, quan com chia se, bao, tin hay, tin hot, tin tuc, vn
    Niềm vui có được bữa ăn giá rẻ: Ảnh: Thái Ngọc.
    Thái Ngọc (Khampha.vn)

    Ấm lòng quán cơm 2.000 đồng giữa đất Sài thành

    (VTC News) – Chỉ trong vòng 1h buổi trưa thứ 2, 4, 6 hàng tuần, khoảng trên 400 suất ăn chỉ với giá 2.000 đồng đã đến với người nghèo giữa một TP.HCM phồn hoa, đô hội.
     

    Ngày 15/3/2013 vừa qua, quán cơm tthiện xã hội Nụ cười 2 đã chính thức khai trương, đi vào hoạt động tại địa chỉ số 46/22 đường Nguyễn Ngọc Nhựt – phường Tân Qúy, quận Tân Phú, TP.HCM.

    Với mục đích phục vụ những người lao động nghèo, sinh viên, học sinh, những người khuyết tật…có những bữa cơm sạch, no, ngon, trong khoảng thời gian từ 11h30 đến 12h30 trưa thứ 2, 4, 6 hàng tuần, bất kì người dân nào nằm trong nhóm đối tượng được phục vụ như đã kể ở trên, khi đến với Nụ cười 2 đều được phục vụ những bữa ăn với đầy đủ các món mặn, xào, canh và cả tráng miệng.

    Có mặt tại quán vào trưa ngày 25/3, PV VTC News ghi nhận quán cơm được bố trí các khâu tổ chức rất khoa học, chặt chẽ, từ việc thu tiền, phát phiếu, nhận suất ăn, đến bàn ngồi ăn…cho đến chỗ cất khay đồ ăn sau khi ăn xong.

    Với mặt bằng thoáng mát, sạch sẽ do một Ngân hàng cổ phần ở TP.HCM tài trợ miễn phí, cùng một lúc, quán có thể phục vụ tối đa hơn 100 khách vào ăn trong buổi trưa.
    Ấm lòng quán cơm 2.000 đồng giữa đất Sài thành
    Những suất cơm ngon, rẻ chỉ với giá 2.000 đồng được phục vụ tới tận tay những người lao động nghèo. 
    Theo nhà báo Nam Đồng – nguyên Tổng biên tập báo Pháp luật TP.HCM, chủ nhiệm quán cơm xã hội Nụ cười 2, giá trị trung bình mỗi suất ăn từ 15.000 – 17.000 đồng, nhưng nhờ có sự tài trợ của nhiều nhà hảo tâm, mạnh thường quân, quán chỉ thu ở mức tượng trưng 2.000 đồng/suất.

    Dù giá mỗi suất ăn rất rẻ như vậy, nhưng thực đơn luôn thay đổi theo từng ngày. Những người nghèo đến với quán đều được tôn trọng, phục vụ ở mức tối đa nhất. Nguồn thực phẩm được lấy từ các chợ đầu mối, luôn đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm ở mức cao nhất.

    Tiếp xúc với chúng tôi, chị Nguyễn Thị Thu Hạnh, một người bán vé số trọ tại phường Tân Qúy – quận Tân Phú chia sẻ: “Tôi vô cùng cám ơn những người đã mở ra quán cơm Nụ cười này. Chính nhờ có nó mà hàng ngày tôi có thể tiết kiệm thêm tiền để gửi về quê nhà cho con đi học.

    Từ lúc mở ra quán này, tôi luôn trông mong tới ngày để được đến đây ăn no, ăn ngon với giá rất rẻ. Tôi luôn mong TP.HCM sẽ có thật nhiều quán cơm như thế này để phục vụ cho tầng lớp những người nghèo như chúng tôi”.

    Được biết, đây là quán cơm xã hội Nụ cười 2 đã có mặt ở TP.HCM. Trước đó, quán cơm từ thiện Nụ cười 1 cũng đã được khai trương tại đường Hồ Xuân Hương, Q.3, và trong tháng 5, quán cơm Nụ cười 3 cũng sẽ khai trương tại Q.7, TP.HCM.

    Một số hình ảnh VTC News ghi nhận được tại quán cơm từ thiện Nụ cười 2:

    Ấm lòng quán cơm 2.000 đồng giữa đất Sài thành
    Kiên nhẫn xếp hàng trả tiền, mua phiếu để chờ được phục vụ trong vòng vài phút.  
    Ấm lòng quán cơm 2.000 đồng giữa đất Sài thành
    Trong lúc đó, nhân viên quán cơm đang chuẩn bị sẵn sàng cho những suất cơm phục vụ người dân. 
    Ấm lòng quán cơm 2.000 đồng giữa đất Sài thành
    Cơm thêm phục vụ người dân miễn phí với mục tiêu ăn ngon, ăn no. 
    Ấm lòng quán cơm 2.000 đồng giữa đất Sài thành
    Trung bình mỗi ngày có khoảng trên 400 suất ăn giá rẻ được quán cơm Nụ cười 2 phục vụ cho tầng lớp lao động bình dân. 
    Ấm lòng quán cơm 2.000 đồng giữa đất Sài thành
    Không những vậy, người dân đến với Nụ cười 2 còn được phục vụ trà đá uống thoải mái trong thời tiết TP.HCM nóng bức. 
    Ấm lòng quán cơm 2.000 đồng giữa đất Sài thành
    Một người bán vé số khuyết tật đến với quán cơm Nụ cười 2 trưa ngày 25/3/3013. 
    Ấm lòng quán cơm 2.000 đồng giữa đất Sài thành
    Sau khi ăn xong, người dân rất tự giác mang khay đồ ăn đi phân loại, bỏ vào đúng nơi quy định. 
    Ấm lòng quán cơm 2.000 đồng giữa đất Sài thành
    Một người bán vé số tàn tật được phục vụ suất ăn đến tận nơi. 

    Việt Dũng

Từ "đỡ lắm" đến "ấm lòng"

TT - Nếu hôm ở quán Nụ Cười, hai từ "đỡ lắm" tôi được nghe nhiều người lặp đi lặp lại, thì sau khi bài báo viết về quán (Chuyện "đỡ lắm" ở quán cơm Nụ Cười - Tuổi Trẻ ngày 22-10) đến tay bạn đọc, tôi lại được nghe hai từ khác, cũng được lặp đi lặp lại ở nhiều người: "Ấm lòng"...
Như email của chị Nguyễn Thị Ngọc Phương, Ủy ban Tương trợ người VN tại Đức: "... Chuyện về quán cơm Nụ Cười làm tôi thấy một ngày mới bắt đầu đẹp hơn, ấm lòng hơn"; hay ý kiến phản hồi của bạn đọc Lê Đức Khôi: "... Quán cơm đã làm ấm lòng độc giả trong thời buổi những trang tin dày đặc chuyện nhức nhối và nặng nề"; như anh xe ôm mặt mày đen đủi chở chị Nguyễn Thị Diệp, một tiểu thương, từ chợ Thủ Đức mang dầu ăn, nước tương, bột ngọt...đến quán, nhất định không chịu lấy tiền xe vì "tui biết cái quán rồi, muốn giúp lắm nhưng ngặt nỗi khó quá nên thấy chỉ mang đồ đến giúp cho quán, mừng lắm, nghe ấm lòng tui vội chở chỉ đi. Thì mình góp chút công vậy mà...".
Hôm thứ sáu (26-10), một chị ở khu Bắc Hải, quận 10 đến quán từ sớm năn nỉ: "Hôm nay để tôi làm món mặn cho bà con nghe...". Thế là cả nhà chị đổ vào làm món đậu dồn thịt. Hơn 10 giờ chị khệ nệ chở trên xe gắn máy ba chiếc xô đựng đầy thức ăn đến quán, rồi vội vã quay về chở tiếp ba xô nữa. "Chưa bao giờ cả nhà tôi vui như vậy, ai cũng thấy ấm lòng..." - chị nói.
Ấm lòng, người nhận và người cho. Người ta nói rất nhiều rằng cho là nhận, hạnh phúc là cho... Ở quán Nụ Cười không ai nói về điều ấy cả, nhưng điều ấy lại cứ diễn ra trong lòng rất nhiều người. Hôm thứ tư (24-10) ở quán tôi thấy một chị khách luống tuổi ăn xong không chịu ra về mà đến bàn cô tình nguyện viên ghi nhận những đóng góp. Cô tình nguyện viên vội hỏi: "Dạ thưa, cô ăn thấy được không ạ?". Chị từ tốn vừa trả lời vừa lần trong chiếc ví nhỏ ra 2 triệu đồng: "Được cháu ạ, được lắm nên cho cô gửi cái này...".
Hay một cô tình nguyện viết trên blog: "Hôm nay tớ đi làm tình nguyên viên ở quán. Quán rất đông. Trong vài giờ ngắn ngủi phục vụ ở quán mà tớ vừa quá đỗi hạnh phúc, vừa thấy cuộc đời thật đáng sống quá...". Những dòng ấy là của Lê Trần Thanh Mai, SV ngành nội thất Đại học Văn Lang. Hỏi sao mà cảm thấy như vậy, Thanh Mai không giải thích, chỉ kể: "Ở đây mình mới thấy có nhiều người cùng khổ lắm. Có một chị bưng khay cơm lên chỉ ăn cơm với canh, chan thêm nước dùng, còn mấy miếng gà kho thì bỏ vào bịch để dành cho bữa tối...". Kể, và đôi mắt cô sinh viên rưng rưng. Cũng như một bác cán bộ hưu trí ở đường Cách Mạng Tháng Tám đã 76 tuổi, khi biết có quán cơm không giúp được gì, chỉ gặp những người bán vé số, người nhặt ve chai, người mua gánh bán bưng quá lam lũ và chỉ cho họ đến quán: "Đến đó đi cháu, họ đối xử tử tế lắm...". Và đã mấy buổi trưa, bác đã chậm chạp bước đến đường Hồ Xuân Hương, đứng bên kia đường nhìn chăm chăm vào quán đông đúc khách. Hỏi, bác nói: "Thấy vui lắm, ấm lòng lắm".
Và trong những ngày qua, hàng mấy trăm lượt người đến quán để cho một cái gì đó và chắc chắn ít nhiều họ đã nhận lại được một điều quý giá: ấm lòng...
HÀNG CHỨC NGUYÊN
Vui và mắc cỡ
Mấy ngày hôm nay, liên tục có nhiều bài viết về quán cơm xã hội Nụ Cười thuộc Quỹ Từ thiện tình thương TP.HCM. Nhờ vậy, lượng người nghèo vào ăn và lượng nhà hảo tâm tìm đến tăng vọt. Thật là mừng vui. Như vậy nỗi lo thiếu hụt tài chính đã giảm đi rất nhiều.
Nhưng thật tình, những người điều hành quán cơm và Quỹ Từ thiện tình thương rất mắc cỡ. Bởi quán cơm 2000 Người Tôi Cưu Mang - Ngô Quyền và quán cơm 2000 Lữ Gia hoạt động bốn năm nay, mỗi ngày 400~500 suất lại không được báo chí chú ý nhiều như vậy.
Ngại quá! Chúng tôi ước gì báo chí đề cập đến hai quán cơm 2000 nêu trên. Các anh chị ở đây chuyên nghiệp và tận tình giúp đỡ người nghèo hơn chúng tôi rất nhiều. Và còn hàng trăm cơ sở từ thiện khác, các bếp ăn từ thiện cho người nghèo có rất nhiều, rất nhiều ở thành phố này...
Trích từ forum.tuthientinhthuong.org
quangnm