Như Chuyện Thần Tiên
Tôi tên là Ðào Duy Kỳ, dòng dõi Ðào Duy
Từ, là một Trung úy trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, tốt nghiệp trường
Võ Bị Thủ Ðức, ra đơn vị tác chiến khoảng hai năm thì ngày 30-4-1975
đến. Cũng như mọi sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa, tôi đã bị giải ra Bắc và
chịu tù đầy qua các trại Sơn La, Yên Bái, Lạng Sơn…
Khoảng năm 1983, chúng tôi bị chuyển trại
về Vĩnh Phú. Một hôm nhóm tôi gồm 20 người đi đốn cây trong rừng. Buổi
trưa là giờ ăn, tôi bèn đi sâu vào rừng để tìm chuối rừng hay rau rừng
để “cải thiện.” bữa ăn Bỗng nhiên tôi thấy có một cánh tay phụ nữ trắng
trẻo giơ lên vẫy tôi. Tôi nhìn quanh rồi bước đến thì một người con gái
hiện ra ôm lấy tôi, kéo tôi vào một cái hang ở dưới một gốc cây. Nàng ôm
tôi và nói bằng tiếng Việt rất rõ ràng, rành mạch:
“Em yêu anh! Anh yêu em đi.”
Tôi không kịp nghĩ gì cả, tôi ôm nàng, cởi
vội y phục nàng.Tôi như con hổ đói vồ con hươu tơ. Tôi như anh con trai
mới lớn lần đầu được ôm hôn một cô gái trắng trinh. Da thịt nàng thơm
mùi gái trinh. Tôi đắm vào một thế giới đầy cảm xúc tuyệt vời.
Xong việc, nàng ngồi dậy, hôn tôi và bảo tôi:
“Anh đi nhanh đi. Em tên là Mỹ Lan.”
Tôi nói:
“Cảm ơn em đã đến, đã cho anh những giây phút tuyệt vời.”
Tôi ôm nàng nhưng không nói tên tôi vì tôi
không mong được gặp lại nàng lần thứ hai trong đời, việc gặp lại cô gái
rất khó đối với một tù nhân giữa núi rừng âm u! Hơn nữa, tôi sợ câu
chuyện có thể bị vỡ lỡ mà mang tai họa cho tôi và nàng.
Trước khi ra khỏi hang, tôi nhìn ngược
nhìn xuôi lỹ lưỡng. Thấy không có ai, tôi nhanh nhẹn bước ra rồi tiếp
tục công việc như chẳng có việc gì xảy ra. Mấy hôm sau, khi đi đốn cây
rừng, tôi cố ý trở lại nơi này, nhưng không thấy bóng dáng nàng hay một
vết tích nào của nàng. Tôi cố ý lắng nghe trong trại có tin tức gì một
người con gái nào bị bắt ở gần trại không, nhưng tuyệt nhiên không nghe
ai nói gì cả. Tôi mừng nàng được an toàn. Tôi phục nàng can đảm, dám
xông pha hiểm nguy. Nếu chuyện vỡ lỡ, nàng có thể bị khổ về nhiều tội.
Nàng có thể mang tội gián điệp và bị tù
mãn kiếp, héo úa một đời xuân. Tôi bị tù đã đành, nhưng nàng tại sao lại
mạo hiểm? Ngoài đời thiếu gì trai tơ? Thiếu gì đàn ông? Tôi không thể
hiểu nguyên do nào mà nàng tìm đến hiến dâng trinh tiết của nàng cho tôi
như thế! Nàng là con gái miền núi, đâu phải ngưởi Tây phương mà có lối
“yêu cuồng sống vội” như vậy? Quả thật tội không hiểu. Dẫu nàng là người
thế nào đi nữa, tôi yêu nàng, tôi trân quý nàng. Nàng là một vị tiên
hiện đến trong đời tôi. Nàng đến một lần và chỉ ban ân cho tôi một lần
thôi! Tôi nhớ nàng mãi.
Tôi nhớ làn da trắng ngà của nàng, hương
thơm trên thân thể nàng, nhất là nốt ruồi bên mép trái, đặc biệt là một
nốt ruồi son giữa ngực của nàng. Nàng chợt đến rồi chợt đi như con bướm
vàng trong giấc mộng. Thỉnh thoảng tôi nhớ đến nàng. Trong giấc mơ, tôi
thấy nàng cùng tôi âu yếm.Tôi thắc mắc không hiểu nàng là ai. Nàng là
một cô gái Mường hay cô gái Kinh? Nàng là một sơn nữ hay một cán bộ ở
trong vùng? Nàng lãng mạn muốn tìm của lạ miền Nam hay nàng là một cô
gái bụi đời? Dẫu sao, đối với tôi, nàng là một vưu vật!